Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Con Gái

   

Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nhược Thu
Hòa âm: Đỗ Hải
Ca sĩ: Thanh Duyên


Tửng tửng bẹo Sài Gòn



Ngô Nguyên Nhiễm - Kiều Minh - Trần Hữu Dũng - Phong Tâm


Nghe tên nhà quê lên bẹo hình bẹo dạng, rủ uống trà, cà phê bụi tại quán cốc của cô Muối ở một góc thuộc Quận 8, Sài Gòn, (cà phê truyền thống không pha trộn) có tiếng thơm ngon lâu năm với các tay ghiền bình dân, giá rẻ, (3 phê đá, 1 phê sữa nóng, tổng cộng 38 ngàn đồng).
Người bạn đầu tiên “đèo” nhau tới quán, là nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm, tác giả của nhiều cuốn sách đồ sộ, anh bỏ công hơn nửa đời biên khảo, sưu tầm, tập hợp các gương mặt tiêu biểu của văn nghệ sĩ trong thế kỷ 20 rất công phu, (tất nhiên là không quên mang sách có giá trị đến biếu bạn bè kỷ niệm).
Kế đến, là nhạc sĩ Kiều Tấn Minh (Kiều Minh), anh là hội viên Hội  Nhạc sĩ VN, hiện công tác tại phòng âm nhạc, Cung Văn hóa Lao động, TP.HCM. Từ năm 1999  tới giờ mới gặp lại.
Được phone anh Nghiễm cho hay, “tên bạn quê” đang có mặt uống  cà phê. Nhà thơ Trần Hữu Dũng, kêu chờ sẽ tới liền, bạn Dũng cũng đang công tác tại tòa soạn Tạp chí Văn nghệ TP.HCM đến tặng cho tâp thơ “Âm thanh những giấc mơ”, Nhà XB Hội Nhà Văn 2016. Tập thơ có 80 trang ruột, bìa rất đẹp, trang nhã.
Đọc hết tập thơ, tuy chưa đủ thời gian để nghiền ngẫm nhưng, cũng cảm nhận được đôi điều, thơ Trần Hữu Dũng, đơn giản, kiệm lời, cô đọng với thăm thẳm chiều sâu, anh viết từ trái tim qua nghệ thuật diễn đạt với nỗi đau chiến tranh, thế sự, tình quê hương và thấp thoáng chút tình yêu, nêu vấn đề mà không than thở bi lụy và không phê phán hoặc…dạy đời. Xin trích vài thơ câu thuộc lãnh vực tình cảm… tượng trưng, theo ý tôi, (thật ra vì chưa kịp đọc kỹ và vì bài viết có yếu tố tạp ghi cho vui), có dịp trở lại sẽ đăng trọn bài. Trích lược:
“Bảy ngày tôi ăn chay/
Hành thiền trên đường đi
Học cách thở thanh tịnh
Thõng tay vào chợ, mặc kệ lời thị phi ***

Đêm ánh trăng tràn căn phòng
Tôi học cách bơi khỏi giấc mơ phù phiếm…(Bảy ngày chay tịnh).

Hay: “Ở đầm Thị Tường con ghẹm
con mắm cắn vào một miếng
nhớ suốt đời.
Bén hơi nhau vì thương…” (Ghi vội ở đầm Thị Tường).
Lâu lắm mới gặp nhau tại quán cốc nầy để nói chuyện văn chương. Rất tiếc, nhà thơ Ý Nhi ở Gò Vấp quá xa với Q8 nên chỉ thăm hỏi qua điện thoại mà chị không đến được, hẹn lần khác có địa điểm gần hơn.

Phong Tâm
Ngày 6/6/2017


Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Thêm Một Ngày Tình Yêu












Another Valentine

Today we are obliged to be romantic
And think of yet another valentine
We know the rules and we are both pedantic
Today’s the day we have to be romantic
Our love is old and sure, not new and frantic
You know I’m yours and I know you are mine
And saying that has made me feel romantic
My dearest love , my darling valentine

Wendy Cope

*****

 Phỏng tác từ bài thơ “Another Valentine” của Wendy Cope

Lại Ngày Tình Nhân Nữa

Ngày thấu triệt tình đời lãng mạn
Đôi uyên ương cảm khái mùa yêu
Dần trao nét đẹp mỹ miều
Lửa duyên âm ỉ , riu riu ngập lòng
Tình đã cũ,, men say còn đọng
Đường cổ xưa,,, lồng bóng em , anh
Mặn nồng từ thuở xuân xanh
Nay hai cánh hạc chụm thành cặp đôi

Hoành Châu ( Gia đình C )
20/5/ 2017

*****

Phỏng dịch theo bài thơ “Another Valentine” của Wendy Cope

Ngày Lễ Tình Yêu

Lãng mạn hôm nay lại là ngày,
Lễ của tình yêu phải đắm say,
Dù cho vướng bận trong quy luật,
Cứ để yêu thương ngập tràn đầy,
Theo thời gian trải, tình bền chặt,
Chẳng còn tươi mới, chẳng cuồng say,
Hai ta luôn khắc trong tâm khảm
Ta của nhau rồi, không đổi thay,
Lãng mạn riêng ta là thế đấy,
Tình nhân ơi, người yêu dấu có hay.

Lê Thân Hồng Khanh
  
*****

Phỏng tác từ bài thơ “Another Valentine” của Wendy Cope

Tình 

Tình đến tình trao tình lãng mạn
Nhớ về nhau mỗi bước mùa sang
Người yêu hỡi! Xin đừng gian dối
Tim sẽ buồn khi biết dối gian!

Là tình thoáng hay tình muôn thuở
Phút chạnh lòng vẫn  nhớ đến nhau
Trong bóng tôi có hình bóng cũ
Tình yêu người … miên viễn ngàn sau!

Yên Dạ Thảo
21/05/2017

 *****

Thêm Một Ngày Tình Yêu

Hãy nhìn đắm đuối hôm nay
Cho hương lạ đến, cho say tình nồng
Biết rằng khuấy đục hồn trong
Cứ mềm môi để nghe lòng nhũn ra
Dầu duyên cũ... vẫn thăng hoa
Trong người ta ở, trong ta có người
Thôi đành thú nhận người ơi!
Một ngày lãng mạn... một đời nhớ thương.

22.5.2017
Phong Tâm

(Phỏng theo bài thơ "Another Valentine" của Wendy Cope)



Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

Trống Vắng














Tháng ba trăng lịch rụng ngày
Nghe chiều chạm gió trôi dài trên sông
Tiếng rơi lặng, bóng mây chùng
Để sông ngửa mặt đi cùng bãi nghiêng
Bỏ bờ bến lại cho thuyền
Sao không trách cứ muộn phiền gì tôi?
Mình đi thoáng một năm rồi
Bây giờ đụng chén khua nồi lại thương!
Trống trơn bên gối còn hương
Hình như sợi tóc cũng vương dỗi hờn?
Một mình chợt thấy cô đơn
Đêm phù phiếm mộng, mưa dờn dợn mưa
Vói tay xô cửa gió lùa
Trăng nhờn nhợt, lá khuya cừa cựa nhau
Tiếng yêu mới nói được sao?
Là khi mình vắng đi đâu không về!
Sông đời có một bến quê
Còn tôi đối diện ba bề với tôi.

Phong Tâm
22.4.2017 - 26.3.Đinh Dậu
(Qua một năm mất hiền nội)


Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Mơ Xuân


Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: NguyễnVăn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Tiếng hát: Kiều Lệ



Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

Ngọn Cỏ














Tôi thấy người con gái
Đứng bên bờ cỏ non
Như một con chim nhỏ
Ngậm bông lúa no tròn

Ước gì tôi bắt được
Con chim nhảy tung tăng
Về cấy xanh luống mạ
Đợi bông lúa trổ vàng

Mùa chim không trở lại
Ngọn cỏ già kém xanh
Bây giờ người con gái
Trở thành người trong tranh

Tôi về thương ngọn cỏ
Mỗi chiều ra bến sông
Ngó qua bờ cỏ rối
Dây nhãn lồng đơm bông.

Cái Mơn, 12.1.89
Phong Tâm

(Trích từ báo Văn Nghệ TP.HCM,tháng 12-1989 - ra ngày 15/1)


Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Hương Gió Chiều


Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Đỗ Hải
Tiếng hát: Ngọc Mỹ 
Thực hiện: Yên Dạ Thảo



Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

MỘT NGÀY











Tùy bút  - PHONG TÂM


1. Một ngày...

    Cái nhìn đầu tiên là nắng. Nắng mỏng lắm. Thơm lắm. Nắng lấp lánh trong sương đêm còn sót lại, nắng gom hết mùi hương hoa cỏ, trộn đều, thả ra... Khi những vệt nắng dài thủng lọt qua tàn lá rậm, nắng chệch nghiêng, thẳng đứng như muốn dừng lại, lì lịt như "cô ngựa trời xoay xoay cái thớt đầu dẹp bạnh" đuổi không đi.
     Vài cơn mưa mồ côi dọn bước vào mùa, đủ ẩm đất cho ve non lột xác gắn vào những gốc cây; tập trèo, tập bay, tập hát, phát ra tiếng rè, rẹt... chưa thành "người lớn" để phô trương chất "đàn ông", để hãnh diện với cặp kính không gọng, để vang vẻ điệu đàng từ bóng quê, bóng phố, bóng mát đồi rừng.
      Trẻ, đưa mắt chong tới thấy gì cũng chậm. Gió bấc hiu hiu, gió chướng hây hẩy... làm xôn xao, làm nở lòng mơ ước...
      "Con rùa! Đố giắt túi được bao (lì xì). Lụp thụp cõng chiếc lưng nặng nề rướn qua bờ cỏ khô, cổ giãn dài ườn, đầu chưa đụng tới mép nước". Nỗi khát thèm trẻ con dính trên môi ráo hoảnh, đôi mắt cứ trong ngần.
       Thời gian có thể xuôi chiều mong ngóng, có bao giờ ngược lại, lùi gần đâu mà chờ.
       Lần hồi quen với ngọn roi năm tháng, với kim đồng hồ quay tròn không nghỉ ngơi. Loay hoay giữa sóng xoáy cuộc đời. quên mất mình, quên mất hứng háo, chộn rộn, ngóng trông. Chỉ nhớ hừng đông và đỏ đèn. Trưa, chiều trôi tuột vào cái rọ hoàng hôn. Ai đó, hớt hơ rủa thầm. Cũng ai đó, ngạc nhiên nhìn thấy nắng! Có bao người đi, mấy người chạy trên con đường vòng? Điểm cuối cùng là nơi xuất phát!

2. Một ngày...

    Bất chợt. Con chim sâu lao qua ánh chớp, giựt mình! Đứng trước cửa "tri thiên mệnh". Tiếng vạc sành kêu đêm, sau ngọn nến "lục tuần", thảng thốt! Mừng hay buồn đây, khi ngồi chung chiếu "cổ lai hi"!? Nhìn ngang, ngoái lui là chứng tật của thời khắc nầy. Đời người như cuộn phim vô hình, mấy ai kéo ngược được đâu. Mắc gì con đường đi qua cứ nhớ cây cầu khỉ (lóng dừa, khúc tre), lại mau quên cây cầu sơn phết đang sầm sẩm trước mặt.
    Tết Đoan Ngọ! Vậy sao?
Đứng bóng rồi, "nhìn mặt trời để tránh đau mắt, bà con ơi!" Có trời mới biết, ông... thầy nào bày ra kiểu nầy. Nó thành lệ. Ngó nổ đom đóm, nước mắt tèm hem, nhìn đâu cũng thấy tối mò. Đố biết? Chữa hay rước bịnh vào thân đây cà!
    Ốc gạo vào mùa, luộc bung mày, no ưỡn. nhìn người ta ăn mà nuốt lén, cổ họng nghe ừng ực. Mùa ốc gạo y chang, lại chê xảm xì xảm xịt như nhai xơ mướp. Tức mình! "Nói mà nghe sao đoản hậu quá". Vậy mà rõ ràng, vậy mà có thật.
    Trên đời nầy đâu phải món nào cũng ngon, càng không có món tệ. Tùy theo cảm xúc những cảnh tình mà nên sự khen chê. Có thấm tận trái tim mới dễ nhớ. Thử đói meo ba bốn ngày, gặp "cơm nguội, muối đâm" coi có ngon không thì biết, chứ ngày ngày cứ chất đầy bao tử đủ thứ món Tây, Tàu ở nhà hàng, quán nhậu thử hỏi làm sao khỏi chực trào ra khỏi cổ. Về nhà, lại thêm cơm kề miệng chỉ có nước..."ngoẻo củ từ luôn"! Bụng dạ, miệng mồm nào chứa nổi. Mắc cười mà ray rứt vô phương.

3. Một ngày...

    Thời của mươi tuổi đầu. Nhà nghèo tả tơi, rơi hột! Tối ngày "ninh" cái quần xà lỏn, phơi trần tư niên. Má trầm nghịch như "cồng cộc" dưới mương sâu, rạch rậm, cào, đãi "rát mặt hà bá", mót máy lòng tong hủn hỉn, ngày có, ngày không. Ba có nghề có chữ như ai! Nghề, ba không vốn, chữ thời buổi hiếm người coi trọng. Dang lưng làm đủ nghề không cần đặt tên. Tiền lận lưng mặn mùi, nhèo nhẹp. Nhiều bữa cơm, đũa chén nhiều hơn thức ăn. Phận má, đọc chữ như lặn mò ốc biển. Lo chuyện con cái tối mặt mũi, lỗ tai lùng bùng... Hỏi má, ngày tháng sanh ra mình, má ơ...ơ... rồi đáp gọn: "lúc đẻ bây là mùa cá he". Trời đất!
    Cả nhà,trường kỳ với món "bần non xắt mỏng chấm mắm nục". con mắm cỡ ngón tay, cứng đờ xương xỉa, vậy mà ăn rùm rụm ngon thấu thần hồn. Tội nghiệp cho cái nồi đất dính cơm cháy khét , cạy thiếu điều lủng đáy! Có thừa ế như cơm khách của nhà giàu đâu. Nói, nghe như nói dốc, nói cầu vui. Mà cái lưỡi trời sanh thiệt lạ, ngon dở gì cũng tại chỗ đó.
    Già, hay cằn nhằn: "Rớ tới đâu muốn nhợn tới đó". Vợ con nghe riết cũng buồn. Chuyện xưa cứ tôn tạo thêm hình tướng, hoài niệm gần như tâm trạng chung là vậy. "Trời ơi, tôi sẩy mất con cá lớn quá chừng! Thằng con (bỏ rồi) nó sáng sủa, có đâu tối om như bọn nầy. Mẻ kho hồi đó thơm nhức nhối chớ đâu vầy". Câu nói ngỡ vô tình, mà nghe nó đắng nghét từ đầu lưỡi tới tận xương!
    Thèm trái khổ qua hầm, thịt kho rệu. Có rồi, cứ ngồi chống đũa. Tội cho sấp nhỏ! Lại quên phứt cái vụ "Trạng Quỳnh cho vua ăn tương với rau muống luộc, vua khen". Chuyện Gia Long tẩu quốc, "vua cũng nhờ trái bần, con mắm mà sống". Lúc đó chỉ có vua mới hiểu cái gì là sang hèn, sự vật gì là cần thiết để có thể tồn tại.

4. Một ngày...

    Bỗng phát hiện ra rằng: Vừa ngập ngừng vừa hối hả. Tiếng bìm bịp xa xa, tiếng ếch nhái gần gần... dường như rủ rê, dường như rề rà, dường như mời mọc,thúc dục. Chợt ngoảnh lại, bắt gặp cái bóng của mình...dài ra và mờ kệnh! Vậy thì...hà cớ phải khen chê, phải trả bằng với bất cứ giá nào?
    Và bạn ơi, bạn là thời gian của ta. Là bất chợt một ngày!
    Bạn đã đến, thôi đừng đi, ở lại! Miếng khô lóc nướng giần mềm mềm, chén chùm ruột đâm trộn đường nước mắm ớt nầy, ta với bạn."Vô đi", đời sẽ bớt phiền hà! Rượu sẽ sánh và thơ sẽ ngọt! Ta sẽ bỗng thấy ta và ta thấy bạn.
    Không tin ư? Xin cứ thử một lần.
    Bạn đang cười ta hả?
    Ta xin: Đừng! Đừng!

Cái Mơn,10.9.2006
Nguyễn Vân Long


Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Sông chảy qua đêm














Anh đốt thơ anh lấy tro nhúng khói
Em ơi, đừng đọc phí thời gian!
Sẽ bắt gặp trăm năm những lời nói dối
Bên bếp un - trên võng - dưới trăng.

Những con chữ viết bên vườn yêu rỗng
Ươm các loài hoa, ủ các mùi hương
Tình ký ức, ý trong đầu tưởng tượng...
Thực tại chỉ là hoang ảo, hư sương.

Anh tắm gió thơ, ngủ chung với bóng
Dệt nên hình từ chỉ nhện hóa tơ nhung.
Em ngả xuống đời anh, tựa bờ vai mỏng...
Bóng nghiêng chiều, cứ ngỡ buổi hồn nhiên!

Hôm nay em về, anh nhóm tàn thơ nhúng khói
Vẽ một vòng đời thực, nhốt vu vơ...
Anh trả nợ tình bằng cánh tay lót gối
Hoàng hôn xanh, đêm trắng, sóng ru bờ...

Phong Tâm
(03.03.2017)